Nghệ An
Em hỏi anh, cứ biền biệt tha hương
Có nhớ hay không quê nhà Xứ Nghệ?
Mắt chợt buồn nhìn xa xăm, lặng lẽ
Ai đi xa, lại chẳng nhớ quê mình.
Anh nhớ quê anh cuộc sống thanh bình
Đạm bạc, đơn sơ mà lòng ấm áp
Sống tha phương rồi thấy đời lạnh nhạt
Họ đến với nhau, tô vẽ cả nụ cười.
Anh yêu quê anh sâu nặng tình người
Bát nước chè xanh, rộn ràng thôn xóm
Khác với nơi đây thức khuya, dậy sớm
Cơm áo bon chen, kín cổng cao tường.
Nhớ quê anh từ khoảnh khắc đời thường
Lũ trẻ thơ ngây, nô đùa trên cát
Ví giặm, dân ca thũa nào mẹ hát
Để ru anh, say giấc những trưa hè.
Anh vẫn luôn khao khát được trở về
Được hít hà rơm thơm mùa vụ mới
Tắm nước Lam Giang giũ bụi trần rong ruổi
Lên đỉnh núi Hồng nhìn lại cả quê hương.
Anh muốn tìm về với những yêu thương
Câu hỏi thân quen, lời chào mộc mạc
Ánh mắt hiền từ, nụ cười chất phác
Không đếm đong mà nặng nghĩa, thân tình.
Anh sẽ trở về Xứ Nghệ của mình
Bởi chẳng nơi đâu bằng quê nhà em ạ!
Nắng cháy, gió Lào con người vất vả
Để thấy quý hơn giá trị giọt mồ hôi.
Anh chỉ về, nơi anh lớn lên thôi
Nơi cho anh tuổi thơ và kỷ niệm
Có vòng tay mẹ, một thời âu yếm
Có bờ vai gầy vững chải của người cha.
Có những điều trong anh vẫn thiết tha
Những cái nắm tay hẹn ngày trở lại
Có trái tim yêu quê nhà bỏng cháy
Có hồn anh nơi ấy... đất Miền Trung.
TG: Phan Quang Phóng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét