VAI CHA VẪN NẶNG GÁNH ĐỜI
Con còn nhớ , nhớ lắm thũa bé thơ
Nhà mình nghèo mái nhà tranh rách nát,
Khi vách tường chỉ là manh vải bạt
Mỗi trận mưa về lại hứng cả Miền Trung
Hạn hán thiên tai Xứ Nghệ bần cùng
Đồng ruộng xanh, đã bao mùa mất trắng
Bát cơm rau chan mồ hôi mặn đắng
Cha tảo tần xây lại giấc mơ con.
Mỗi sáng tinh mơ đôi vai ấy mỏi mòn
Cùng chiếc xe ngày xưa cũ kỉ
Cha lại đạp xuống Thành Vinh phố thị
Làm anh thồ kiếm thêm gạo thêm rau.
Giữa nắng Miền Trung chiếc áo cũ bạc màu
Đã theo cha qua từng năm tháng
Đôi dép nhựa chằng qua bao mối dán
Theo bước chân cha những chuyến đi dài.
Những đêm đông lạnh buốt những bàn tay
Chiếc đệm rơm mẹ làm chưa đủ ấm
Khi mái tranh những giọt mưa lại thấm
Cha cứ nằm trằn trọc suốt canh thâu
Sáng sớm tinh mơ người chưa rỏ mặt nhau
Và khi con còn say nồng giấc ngủ
Cha lặng lẽ đạp xe đi tranh thủ
Xuống chở hàng cho kịp chuyến tàu đêm
...
Con biết cha giờ đã gầy thêm
Và thương cha cả một đời lam lũ
Cuộc sống mẹ cha dù không no, chẳng đủ
Cũng hy sinh để con trẻ nên người.
Và bây giờ con cũng lớn khôn rồi
Nhưng đến bao giờ cha mới được nghỉ ngơi
Khi chúng con vẫn còn đi biền biệt
Thì vai cha vẫn mang nặng gánh đời.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét