Hôm nay rảnh rổi lưởn một vòng facebook vô tinh bắp ngặp được một bài viết hết sức là cảm động về một cô sinh viên vì hoàn cảnh khó khó khăn lên giấu bệnh dẩn đến bệnh càng nặng thêm, không biết viết gì nữa ....... Mình chỉ chúc em sớm đi khám, mong bệnh được chửa khỏi, cô lên.
Năm mới vào nhập học, đi khám sức khỏe, ai cũng qua hết, còn mỗi mình bác sỹ giữ lại & nói lâu nhất: ""anh phát hiện nhịp tim của em ko đc ổn....(gì gì đó)... Trươc giờ em có hay hồi hộp khó thở ko, em có tiền sử bệnh gì ko...."" rồi cuối cùng anh nói: ""ngày mai tới bệnh viện khám để có kết luận cụ thể hơn nhé, đừng để quá lâu đấy.""
Ra về mà buồn và suy nghĩ rất nhiều.
Vừa muốn nói cho cha mẹ biết chuyện, nhưng rồi lại sợ cha mẹ lo lắng, con thừa biết tính cha mẹ mà... Mà đâu phải chỉ 1 bệnh mới phát hiện đây mô, trong người còn những căn bệnh chữa lâu lắm rồi, vì yếu quá nên ngưng dùng kháng sinh... Cứ thế, theo thời gian dần để vào quên lãng, tuy ko gây ra đau đớn nhưng cũng khiến đôi vai này mệt mỏi lắm rồi.
Người yêu cũng ko nói luôn, ko muốn ai phải lo.nữa cả.
Để một thời gian sau...im lặng. Một ngày nọ kể với anh chị, cứ tưởng anh chị sẽ lo lắng, rồi đưa em đến khám ngay, ai dè anh chị đùa: chắc mi thấy thằng bác sỹ đẹp trai quá với lại đông người nên tim đập khác nhịp đi chứ chi. Mình cười rồi giải thích. Nhưng mà một thời gian sau cũng ko thấy ai nói gì đến việc đi khám bệnh. Một mình tới bệnh viện mình rất sợ, rủ bạn bè đi nhưng mà vấn đề là tiền mô ra, đi khám mấy cái ni giá cao lắm. Mọi người đã quên đi bệnh mình rồi thì tự kiếm tiền mà đi thôi, tự mình thương lấy mình. Với lại anh chị cũng có bệnh, chắc gì bệnh mình đã cần thiết phải chữa. Rứa là đi làm thêm một thời gian, anh chị kêu: mi nhỏ rứa, ốm rứa đừng đi làm thêm, anh chị nuôi đc mi ăn học mà, rồi phản đối bằng mọi cách.
Thôi, nghỉ! Biểu tượng cảm xúc smile
Thi thoảng thấy có những dấu hiệu của bệnh tim mà cứ để rứa...
Để liều rứa thôi, nay năm ba rồi, thấy hình như cái chứng khó thở ngày càng nặng hơn, rồi thì lâu lâu có choáng, muốn nói với anh chị biết lắm nhưng nghĩ lại những lời nói trc lại thôi. Hôm nay đi chơi với người yêu, chạy đùa vui quá tự dưng khó thở kinh khủng, đến nỗi suýt mgất đi, lúc đó anh mới đưa đến bệnh viện.
Cả thế giới như sụp đổ. Chắc ko cần nói mọi người cũng biết đc rồi, tự dưng mất hết niềm tin vào cuộc sống.
Có bệnh mà cứ im lặng cho lắm vào, chẳng làm đc gì cũng ra vẻ mình ko cần ai lo lắng, rồi nghĩ ngợi, rồi tủi thân và khóc, cứ rứa là im lặng đến cùng. Đúng là chừng ni tuổi rồi ko làm đc chi cho cha mẹ lại còn ăn hại, làm cả nhà lo lắng. Bệnh nặng lắm rồi, đến bây giờ mới nói ư? Mình đúng là điên mà. Hối hận ko gì tả đc. Mong các bạn đừng có như mình, cuộc đời ngắn lắm, chăm sóc bản thân mình nhiều vô, ko thương bản thân thì cũng thương lấy cha mẹ.... HỐI HẬN....
Trên đây là một bài viết mà mình sưu tập được
Nguồn : fb/VinhUniConfessions

0 nhận xét:
Đăng nhận xét